Số liệu về doanh nhân thời hiện đại ngày càng được gia tăng

Số liệu về doanh nhân thời hiện đại ngày càng được gia tăng

Sự kiện trong tuần Văn hóa Xã hội

Tuần báo kinh tế Forbes (Mỹ) cho biết toàn thế giới năm 2007 có tới 946 tỷ phú đôla Mỹ, tức nhiều hơn năm ngoái 178 người.

Chưa bao giờ trong lịch sử loài người, giới doanh nhân lại được ưu ái đề cập đến nhiều như ngày nay. Trong thời toàn cầu hoá, internet bùng nổ, thời của các thị trường phi biên giới, của sự phát triển cực mạnh của các phương tiện vận chuyển, giới doanh nhân ở mọi nơi trên thế giới có nhiều cơ hội và nhiều khả năng, điều kiện để làm giàu hơn bao giờ hết. Số liệu về doanh nhân thời hiện đại ngày càng được gia tăng.

Bùng nổ doanh nhân

Tổng tài sản của họ là 3,5 ngàn tỷ USD, nhiều hơn năm 2006 khoảng 900 tỷ USD. Báo cáo World Wealth do Capgemini thực hiện cho ngân hàng đầu tư Merrill Lynch cho biết danh sách các triệu phú đô la trong năm 2007 gồm 9,5 triệu người với tổng tài sản ước khoảng 37,2 ngàn tỷ USD. Số triệu phú đô la này tập trung ở các khu vực địa lý: Bắc Mỹ, 3,2 triệu; châu Âu, 2,9 triệu; châu Á – Thái Bình Dương, 2,6 triệu; châu Mỹ Latinh, 400.000; Trung Đông, 300.000 và châu Phi: 100.000. Cần phân định giới triệu phú có tài sản từ 30 triệu USD trở lên (World Wealth Report gọi là cấp những cá nhân siêu giàu Ultra-high-net-worth individuals (UHNWI) với giới triệu phú có từ 1 triệu USD trở lên: những cá nhân giàu có (HNWI).

Số liệu về doanh nhân thời hiện đại ngày càng được gia tăng - Ảnh 1

Còn siêu triệu phú đôla Mỹ? Theo Forbes, người ấy phải sở hữu căn nhà trị giá 800.000 USD với các trang thiết bị nội thất khoảng 500.000 USD. Ngoài ra ông ta còn có hai xe hơi tổng trị giá 60.000 USD; một căn nhà nghỉ mát trị giá 325.000 USD. Nếu tính theo các chuẩn kể trên thì riêng ở Mỹ hiện có 8,9 hộ triệu phú đôla. Còn trong số các cá nhân siêu giàu (UHNWI) tập trung sống và làm việc ở Bắc Mỹ có 38.400; châu Âu, 23.200; châu Á-Thái Bình Dương, 18.200; Nam Mỹ, 9.600; Trung Đông, 3.300 và châu Phi, 2.000. Và theo Forbes, Portune, Business Weekva cả Merrill Lynch thì hầu hết các tỷ phú và siêu triệu phú, triệu phú đôla Mỹ đều là những nhà đầu tư, doanh nhân, quản trị viên cấp cao.

Số nghệ sĩ, văn sĩ, nhạc sĩ, họa sĩ giàu sự chỉ chiếm một số lượng cực kỳ khiêm tốn. Thời toàn cầu hoá mở ra thời kỳ bùng phát doanh nhân quyết chí làm giàu. Họ không phải là những thí sinh tham gia các trò chơi truyền hình Who wants to be a millionaire? Ở Mỹ hay Ai là triệu phú? Ở Việt Nam mà là những doanh nhân thực thụ, dù khởi nghiệp hay thừa hưởng di sản của cha ông để lại.  Trung Quốc và Ấn Độ (2 trong 4 nền kinh tế đang tăng trưởng mạnh, quen gọi là BRIC, cùng với Brazil và Nga) là hai thị trường lớn đang sản sinh ra nhiều doanh nhân hơn cả. Họ làm giàu nhanh chóng và trở thành mục tiêu “chăm sóc” của các nhà sản xuất và cung ứng dịch vụ.

Ở một nền kinh tế có dự trữ ngoại tệ mạnh lên đến hơn 1.300 ngàn tỷ USD thì Trung Quốc không thể không có nhiều cá nhân siêu giàu. Mới đây Ngân hàng công thương Trung Quốc (ICBC) đã quyết định mở thêm nhiều dịch vụ chuyên phục vụ cho các cá nhân giàu có mà không cần đến sự hợp tác và kinh nghiệm của các đối tác ngoại quốc. Một chi nhánh ở Bắc Kinh của ICBC đã được chọn làm cơ sở thí điểm cung cấp dịch vụ cho khách hàng là những công dân Trung Quốc có tài sản từ 300.000 nhân dân tệ trở lên (khoảng 39.600 USD). “Họ là những hạt giống vì hiện nay có hơn 10% trong tổng số 170 triệu khách hàng của ICBC là những khách hàng hạng trung và hạng cao”, một chuyên gia tài chính nhận xét.

Theo báo Chứng khoán Trung Quốc thì đất nước rộng lớn và đông dân nhất thế giới này hiện có 320.000 triệu phú đô la. Nhưng cũng có một báo cáo cho rằng Trung Quốc nay có khoảng 500.000 triệu phú đô la, nhiều hơn Nhật. Từ tháng 3.2007, họ đã là đích nhắm của các nhân viên ở Bank of China, ngân hàng thương mại lớn thứ hai Trung Quốc. Hai ngân hàng ngoại quốc, Citigroup và Standard Chartered, cũng đã chú ý đến họ. Hỗ trợ dịch vụ quản lý và giúp sinh sôi nảy nở, tài sản của giới doanh nhân giàu có ở Ấn Độ hiện cũng đang là cuộc tranh đua ác liệt giữa nhiều ngân hàng. Theo Forbes thì số lượng cá nhân giàu có từ 1 triệu USD trở lên ở Ấn Độ nay đã vượt trên 100.000.

Số liệu về doanh nhân thời hiện đại ngày càng được gia tăng - Ảnh 2

Tốc độ gia tăng những HNWI ở nền kinh tế này là 19,3% trong các năm 2004, 2005 (trong khi tốc độ trung bình trên toàn thế giới chỉ là 6,5%). Còn các chuyên gia ngân hàng cho rằng Ấn Độ hiện có khoảng 20 triệu hộ gia đình thành thị có thu nhập từ 5.000 USD đến 10.000 USD/năm và 7 triệu hộ gia đình có thu nhập từ 10.000 USD đến 100.000 USD/năm.  “Phần lớn những hộ khá giả ở Ấn Độ là những gia đình có thành viên làm ngành thương mại, phần mềm máy tính, riêng công ty Infosys có đến 2.000 quản trị viên triệu phú đôla Mỹ”.  Người ta đã nói nhiều đến giới doanh nhân khá giả ở các nước công nghiệp phát triển G7, ở khối BRIC và ở cả những Rồng và Hổ châu Á.

Gần đây lại xuất hiện thêm Hổ Celtic. Đó là nền kinh tế Ireland phát triển mạnh kể từ hơn một thập niên qua. Một báo cáo mới đây của Ngân hàng Ireland cho biết mức độ giàu có của công dân Ireland đã tăng hơn 19% trong năm 2006, giúp họ trở thành những cá nhân khá gia nhất châu Âu và hạng nhì thế giới.  Trung bình mỗi công dân Ireland có tài sản khoảng 196.000 euro (268.500 USD). Tuần báo Forbes cho biết có 4 tỷ phú Ireland, còn Ngân hàng Ireland ước rằng có ít nhất 33.000 công dân Ireland là triệu phú đôla, tăng 10% so với năm 2005 (dân số nước này chỉ có 4,2 triệu).

Giáo dục chữ nghĩa hay ý chí khởi nghiệp?

Sự phát triển kinh tế mạnh mẽ và sự gia tăng số lượng tỷ phú, triệu phú ở những nền kinh tế G8, BRIC, Rồng và Hổ khiến ở một số nước nghèo, kém phát triển hoặc đang phát triển đã mở ra những cuộc tranh luận về việc làm thế nào để giúp đất nước phát triển. Cụ thể là nó đang diễn ra tại Sri Lanka, một đất nước nhỏ bé và chưa bao giờ thanh bình để người dân được an cư lạc nghiệp. Ở đó có nhiều người bảo rằng để đất nước phát triển thì cần có nền giáo dục thật tốt nhưng cũng không ít người cho rằng chẳng cạn gì chữ nghĩa, trí tuệ, bằng cấp mà chỉ cần có thật nhiều ý chí, quyết tâm làm giàu.

Cánh ủng hộ lập trường này nói đến ý chí khởi nghiệp lâu nay vẫn được xem là một trong những “tố chất” chính của người Hoa. Tham gia cuộc tranh luận, một doanh nhân Sri Lanka nói rằng chỉ số phát triển con người (HDI) của Sri Lanka là 93, trong khi Ấn Độ là 126 và Trung Quốc là 81. Có nghĩa là giá trị của nền giáo dục của đất nước này ở mức “khá” nếu so với GDP tính theo đầu người. Vì HDI của Thổ Nhĩ Kỳ, một nền kinh tế phát triển đang theo đuổi mục tiêu gia nhập Liên hiệp châu Âu (EU), cũng chỉ bằng HDI của Sri Lanka. Thế nhưng tăng trưởng GDP của Sri Lanka thua xa Ấn Độ, một đất nước đông dân hơn nhiều lần và cũng gặp nhiều vấn đề về chính trị và tôn giáo.

Số liệu về doanh nhân thời hiện đại ngày càng được gia tăng - Ảnh 3

Và cho dù có nhiều học sinh giỏi, nhiều tiên sĩ, thạc sĩ, luật sư, bác sĩ, quản trị viên… chăng nữa thì nền kinh tế Sri Lanka vẫn cứ yếu kém. Theo doanh nhân ấy, đó là do đất nước của ông thiếu hẳn tầng lớp doanh nhân. “Không có nhiều doanh nhân khởi nghiệp với quyết tâm làm giàu thì làm sao có nhiều công ty để thuê dụng số nhân tài hàng năm được các trường đào tạo”, ông nói. “Chẳng có gì lạ khi thấy tỷ lệ thất nghiệp trong giới có học vị cao ở nước ta là rất cao. Ngày nay muốn thấy những tài năng Sri Lanka khá giả và mãn nguyện với cuộc sống thì phải tìm đến các công ty ở hải ngoại.

Hãy nhớ rằng nền kinh tế Nhật hùng mạnh ngày hôm nay đã khởi đâu từ rất nhiều doanh nhân mù chữ, ít học, ít kiến thức nhưng giỏi khởi nghiệp”. Nhưng ông phân định rõ ràng, nguồn gốc sự “lạc lõng” của nền kinh tế Sri Lanka hôm nay xuất phát từ một khiếm khuyết diễn ra vào một thời không xa: sự thiếu giáo dục đúng đắn. “Thủ tướng Ấn Độ, thụ hưởng một nền giáo dục từ Ý, tiên phong phát triển nền công nghiệp điện tử Ấn Độ còn ở Sri Lanka, cả tổng thống lẫn thủ tướng đều không được như vậy”.

Một thời giới lãnh đạo của Sri Lanka không đầu tư nhiều và kịp thời cho nền giáo dục quốc gia đã dẫn đến hệ quả ngày hôm nay, trong xã hội, các “doanh nhân” nhỏ nhoi vẫn được nhiều người nể trọng hơn những người có bằng cấp cao. “Vì một bên là những người thực sự làm ra tiền của, tạo công ăn việc làm và một bên chi là những người thụ nhận và tiêu thụ”, ông ta giải thích. “Chúng ta có nhiều tài năng làm việc cho NASA (Cơ quan quản trị hàng không và không gian Mỹ) nhưng thử hỏi những bộ não lớn ấy đã đóng góp được gì cho nền kinh tế quốc dân? Chắc còn ít hơn cả một bác tài xe buýt công cộng ở Colombo khi so sánh về khoản đóng góp cho sự phát triển kinh tế để nuôi dưỡng hệ thông giáo dục của đất nước”.

Chí khởi nghiệp làm giàu nơi người Hoa còn được thấy rõ trong xã hội Malaysia hiện nay, dù mấy thập niên đã trôi qua kể từ khi Kuala Lumpur ban hành Luật Bumiputhera dành nhiều ưu đãi cho công dân gốc Malay. Số lượng sinh viên người Malay tốt nghiệp đại học cao hơn các sắc dân khác, nhưng thu nhập bình quân của họ vẫn còn rất thấp so với người gốc Hoa. Chính quyền Kuala Lumpur đang nỗ lục “khắc phục” tình trạng thiếu óc phiêu lưu làm giàu này nơi người Malay.

“Tố chất kinh doanh” nơi người Hoa

Kỷ niệm 10 năm ngày Hong Kong hồi cố hương hồi tháng 7.2007, một tuyệt tác hội họa quý hiếm của Trung Quốc đã được đem sang Hong Kong triển lãm. Đó là bức tranh lụa Dọc theo bờ sông dịp lễ Thanh Minh, dài 15 foot của Zhang Zeduan, một danh hoạ triều đình. Nó được ví như là Mona Lisa của hội họa Trung Hoa. Bức tranh này mô tả cuộc sống trù phú của người dân ở phủ Khai Phong (tỉnh Hà Nam ngày nay) vào thời nhà Đường, 960-1279 sau Công nguyên. Vào thời ấy, Khai Phong là một trong những thành phố lớn nhất thế giới với dân số lên đến hơn 1 triệu.

Số liệu về doanh nhân thời hiện đại ngày càng được gia tăng - Ảnh 4

Trong bức tranh có 800 nhân vật, từ các vị quan, các nhà sư cho đến các doanh nhân, nhà buôn thuốc, người bán hàng rong… Mỗi người một việc, quản lý, đọc kinh, buôn bán, uống trà, trò chuyện. Trên dòng sông tấp nập các loại thuyền chất đầy hàng hoá. Ngắm bức tranh lụa này, người ta dễ dàng cảm nhận được rằng cách nay cả ngàn năm, Trung Quốc đã thực sự là “trung tâm của thế giới”, nơi từng phát triển một xã hội hài hoà, văn minh mà trong đó phần đóng góp không nhỏ thuộc về tầng lớp doanh nhân. Do giỏi khởi nghiệp buôn bán làm giàu nên người Hoa đi đến đâu cũng đều thành công.

Trong những nền kinh tế Đông Nam Á quen được gọi là Rồng và Hổ có rất nhiều gia đình gốc Hoa phất lên từ thương mại. Họ giỏi việc thiết lập quan hệ “quyền lực-thương mại” với các tâng lớp cai quản xã hội. Từ thế kỷ 16, triều đình Thái đã giao phó cho người Hoa độc quyền kinh doanh nhiều chủng loại hàng hoá. Ở Indonesia, các thương nhân người Hoa đạt thoả thuận với các gia đình quý tộc gốc Java thống trị để lập ra những cơ sở kinh doanh độc quyền trước khi người phương Tây đến đây. Sau đó người Hà Lan giao hẳn độc quyền làm ăn cho các thương nhân người Hoa, dành cho họ các chức danh bán quân sự như majoor; kapitein; luitenant.

Ở Philippines, người Tây Ban Nha ban chức danh gobernadorcillo de los sangleyes (thống đốc các doanh nhân) cho các nhà buôn hàng đầu người Hoa. Ở Malaysia, thời còn mang tên Malaya, giới cai trị người Anh cũng bán các quyền khai thác thương mại, hầm mỏ… cho các gia đình Hoa… Vì thế cho đến hôm nay, tỷ phú ở các nước này hầu hết đều là những người gốc Hoa.

Nguồn tổng hợp